病起有感

宋代 何夢桂
聲乾木鐸誰鈴非,天地無情世運奇。 吾道悠悠川水逝,人才落落曉星稀。 百年上身千年遠,萬個人中一個知。 一曲汾亭彈未盡,卻教漁父洩天機。
shēng qián duó shuí líng fēi   tiān qíng shì yùn  
dào yōu yōu chuān shuǐ shì   rén cái luò luò xiǎo xīng  
bǎi nián shàng shēn qiān nián yuǎn   wàn rén zhōng zhī  
fén tíng dàn wèi jǐn   què jiào xiè tiān