病秋

明代 王世貞
年年頗詫逢秋健,今日秋來興漸孤。不獨窮愁畏搖落,即防衰骨費支吾。 驚心屢卻青菱鏡,避客兼嗔白玉壺。猶有苦吟成宿業,此生那用借詩扶。
nián nián chà féng qiū jiàn   jīn qiū lái xīng jiàn qióng chóu wèi yáo luò   fáng shuāi fèi zhī    
jīng xīn què qīng líng jìng   jiān chēn bái yóu yǒu yín chéng xiǔ 宿   shēng yòng jiè shī