病起四詩·三息念

宋代 陳造
祿位據極品,勳業垂不磨。 出從白馬肥,家有黃金多。 世間遺富者,才德乃莫過。 骨相審自知,瓮盎哀駘他。 一昔讀書史,志空幕丘軻。 矻矻章句樂,所趣不及他。 日月倏遷謝,如此定命何。 知己初不無,腰金鳴玉珂。 一旦逝水去,匪斧嗟不柯。 揆材既樗櫟,揣分合澗鞋薖。 旌翻火馳余,但有雙鬢皤。 迨今要勇往,灌園仍養痾。 石女自無兒,古井那解波。 西湖佳風煙,久矣辦一蓑。
祿 wèi pǐn   xūn chuí  
chū cóng bái féi   jiā yǒu huáng jīn duō  
shì jiān zhě   cái nǎi guò  
xiāng shěn zhī   wèng àng āi dài  
shū shǐ   zhì kōng qiū  
zhāng   suǒ  
yuè shū qiān xiè   dìng mìng  
zhī chū   yāo jīn míng  
dàn shì shuǐ   fěi jiē  
kuí cái chū   chuāi fēn jiàn xié  
jīng fān huǒ chí   dàn yǒu shuāng bìn  
dài jīn yào yǒng wǎng   guàn yuán réng yǎng  
shí ér   jǐng jiě  
西 jiā fēng yān   jiǔ bàn suō