病起負暄菊籬一首

宋代 周紫芝
臥疴初肅霜,小間倏玄冬。老境知幾何,半落呻吟中。 醫師固楚產,砭灼矜神功。巫師雜荒怪,呼吸生雷風。 江鄉郁毒霧,禦濕無鞠藭。況復窘行役,六月傷蘊隆。 寒熱遂百戰,藥石徒屢攻。槁項與黃馘,苶然非昔容。 逮茲脫九死,更生本蒼穹。今晨頗欣悅,步我菊籬東。 無誰與共語,梵誦庶可終。憂樂有乘除,涉世殊窮通。 幸茲未暝間,有樂聊復從。
chū shuāng   xiǎo jiān shū xuán dōng lǎo jìng zhī bàn   luò shēn yín zhōng    
shī chǔ chǎn   biān zhuó jīn shén gōng shī huāng guài   shēng léi fēng    
jiāng xiāng   shī qióng kuàng jiǒng xíng liù   yuè shāng yùn lóng    
hán suì bǎi zhàn   yào shí gōng gǎo xiàng huáng guó nié   rán fēi róng    
dǎi tuō jiǔ   gēng shēng běn cāng qióng jīn chén xīn yuè   dōng    
shuí gòng   fàn sòng shù zhōng yōu yǒu chéng chú shè   shì shū qióng tōng    
xìng wèi míng jiān   yǒu liáo cóng