病起二首

唐代 齊己
一臥四十日,起來秋氣深。已甘長逝魄,還見舊交心。 撐拄筇猶重,枝梧力未任。終將此形陋,歸死故丘林。 秋風已傷骨,更帶竹聲吹。抱疾關門久,扶羸傍砌時。 無生即不可,有死必相隨。除卻歸真覺,何由擬免之。
shí   lai qiū shēn gān cháng shì   hái jiàn jiù jiāo xīn
chēng zhǔ qióng yóu zhòng   zhī wèi rèn zhōng jiāng xíng lòu   guī qiū lín
qiū fēng shāng   gèng dài zhú shēng chuī bào guān mén jiǔ   léi bàng shí
shēng   yǒu xiāng suí chú què guī zhēn jué   yóu miǎn zhī