病起

宋代 張侃
秋深雨意轉連綿,聲到枯荷清未眠。久悟是非姑掩卷,且看童稚互攤錢。 園蔬土潤青堪饌,徑竹行疏翠可憐。剩喜病夫今已健,碧腴膏莫問人傳。
qiū shēn zhuǎn lián mián 綿   shēng dào qīng wèi mián jiǔ shì fēi yǎn juàn qiě   kàn tóng zhì tān qián    
yuán shū rùn qīng kān zhuàn   jìng zhú háng shū cuì lián shèng bìng jīn jiàn   gāo wèn rén chuán