病馬五首呈鄭校書章三吳十五先輩

唐代 曹唐
騄耳何年別渥窪,病來顏色半泥沙。四啼不鑿金砧裂, 雙眼慵開玉箸斜。墮月兔毛干觳觫,失雲龍骨瘦牙槎。 平原好放無人放,嘶向秋風苜蓿花。 隴上沙蔥葉正齊,騰黃猶自跼羸啼。尾蟠夜雨紅絲脆, 頭捽秋風白練低。力憊未思金絡腦,影寒空望錦障泥。 階前莫怪垂雙淚,不遇孫陽不敢嘶。 不剪焦毛鬣半翻,何人別是古龍孫。霜侵病骨無驕氣, 土蝕驄花見臥痕。未噴斷雲歸漢苑,曾追輕練過吳門。 一朝千里心猶在,爭肯潛忘秣飼恩。 空被秋風吹病毛,無因濯浪刷洪濤。臥來總怪龍蹄跙, 瘦盡誰驚虎口高。追電有心猶款段,逢人相骨強嘶號。 欲將鬐鬣重裁剪,乞借新成利鉸刀。 病久無人著意看,玉華衫色慾凋殘。飲驚白露泉花冷, 吃怕清秋豆葉寒。長襜敢辭紅錦重,舊韁寧畏紫絲蟠。 王良若許相抬策,千里追風也不難。
ěr nián bié   bìng lái yán bàn shā záo jīn zhēn liè  
shuāng yǎn yōng kāi zhù xié duò yuè máo gàn   shī yún lóng shòu chá
píng yuán hǎo fàng rén fàng   xiàng qiū fēng xu huā
lǒng shàng shā cōng zhèng   téng huáng yóu léi wěi pán hóng cuì  
tóu zuó qiū fēng bái liàn bèi wèi jīn luò nǎo   yǐng hán kōng wàng jǐn zhàng
jiē qián guài chuí shuāng lèi   sūn yáng gǎn
jiǎn jiāo máo liè bàn fān   rén bié shì lóng sūn shuāng qīn bìng jiāo  
shí cōng huā jiàn hén wèi pēn duàn yún guī hàn yuàn   céng zhuī qīng liàn guò mén
zhāo qiān xīn yóu zài   zhēng kěn qián wàng ēn
kōng bèi qiū fēng chuī bìng máo   yīn zhuó làng shuā hóng tāo lái zǒng guài lóng  
shòu jǐn shuí jīng kǒu gāo zhuī diàn yǒu xīn yóu kuǎn duàn   féng rén xiàng qiáng hào
jiāng liè zhòng cái jiǎn   jiè xīn chéng jiǎo dāo
bìng jiǔ rén zhù kàn   huá shān diāo cán yǐn jīng bái quán huā lěng  
chī qīng qiū dòu hán zhǎng chān gǎn hóng jǐn zhòng   jiù jiāng níng wèi pán
wáng liáng ruò xiāng tái   qiān zhuī fēng nán