屏居北郊自秋涉冬絕省人事觸緒有感吒之諷吟

宋代 程公許
鳥飛暮知還,蟣微亦有藏。 遊子悵無吒,故級那得忘。 轒輼歲橫鶩,生涯日淒涼。 骨肉各竄匿,冢祠缺烝嘗。 萬里一緘書,臨風淚千行。 垂白念汝兄,憂樂苦相望。 安得附羽翮,奮飛同一觴。
niǎo fēi zhī hái   wēi yǒu cáng  
yóu chàng zhā   de wàng  
fén wēn suì héng   shēng liáng  
ròu cuàn   zhǒng quē zhēng cháng  
wàn jiān shū   lín fēng lèi qiān xíng  
chuí bái niàn xiōng   yōu xiāng wàng  
ān   fèn fēi tóng shāng