屏居北郊自秋涉冬絕省人事觸緒有感吒之諷吟

宋代 程公許
宿嗜本幽間,世途倦馳聘。 迫芘門戶吒,強把冠佩整。 如手誤一來,麾退諒予警。 寬恩假郡寄,靜俟亦天幸。 橐空歸無家,旅泊仰微廩。 如聞爛柯谷,宛似飛仙境。 苦飢問豹胎,留渴須遠井。 天將厚所畀,吾寧不少忍。 睡起一欠伸,篆煙凝書永。
宿 shì běn yōu jiān   shì juàn chí pìn  
mén zhā   qiáng guān pèi zhěng  
shǒu lái   huī tuì 退 liàng jǐng  
kuān ēn jiǎ jùn   jìng tiān xìng  
tuó kōng guī jiā   yǎng wēi lǐn  
wén làn   wǎn fēi xiān jìng  
wèn bào tāi   liú yuǎn jǐng  
tiān jiàng hòu suǒ   níng shǎo rěn  
shuì qiàn shēn   zhuàn yān níng shū yǒng