兵後餘不亭重送盧孟明游江西

唐代 皎然
攜手曾此分,怳如隔胡越。倫侯古封邑,榮盛風雨歇。 飢鼯號空亭,野草生故轍。如何此路岐,更作千年別。 馮軾望遠道,春山無斷絕。朝行入郢樹,夜泊依楚月。 佳士持操高,揚才日昭晰。離言何所贈,盈滿有虧缺。 時節傷蟪蛄,芳菲忌鶗鴂.予思鹿門隱,心跡貴冥滅。 頹顏反芝朮,昔貌成冰雪。歲晏期爾來,銷聲坐岩穴。
xié shǒu céng fēn   huǎng yuè lún hòu fēng   róng shèng fēng xiē
hào kōng tíng   cǎo shēng zhé   gèng zuò qiān nián bié
féng shì wàng yuǎn dào   chūn shān duàn jué cháo xíng yǐng shù   chǔ yuè
jiā shì chí cāo gāo   yáng cái zhāo yán suǒ zèng   yíng mǎn 滿 yǒu kuī quē
shí jié shāng huì   fāng fēi jué   . 鹿 mén yǐn   xīn guì míng miè
tuí yán fǎn zhī zhú   mào chéng bīng xuě suì yàn ěr lái   xiāo shēng zuò yán xué