病後白髮

宋代 蘇轍
枯木自少葉,不堪經曉霜。 病添衰發白,梳落細絲長。 筋力従凋朽,肝心罷激昂。 勢如秋後雨,一度一淒涼。
shǎo   kān jīng xiǎo shuāng  
bìng tiān shuāi bái   shū luò zhǎng  
jīn cóng diāo xiǔ   gān xīn áng  
shì qiū hòu   liáng