丙辰年鄜州遇寒食城外醉吟五首

唐代 韋莊
滿街楊柳綠絲煙,畫出清明二月天。 好是隔簾花樹動,女郎撩亂送鞦韆。 雕陰寒食足遊人,金鳳羅衣濕麝薰。 腸斷入城芳草路,淡紅香白一群群。 開元坡下日初斜,拜掃歸來走鈿車。 可惜數株紅艷好,不知今夜落誰家。 馬驕風疾玉鞭長,過去唯留一陣香。 閒客不須燒破眼,好花皆屬富家郎。 雨絲煙柳欲清明,金屋人閒暖鳳笙。 永日迢迢無一事,隔街聞築氣球聲。
mǎn 滿 jiē yáng liǔ yān   huà chū qīng míng èr yuè tiān
hǎo shì lián huā shù dòng   láng liáo luàn sòng qiū qiān
diāo yīn hán shí yóu rén   jīn fèng luó shī shè xūn
cháng duàn chéng fāng cǎo   dàn hóng xiāng bái qún qún
kāi yuán xià chū xié   bài sǎo guī lái zǒu diàn chē
shù zhū hóng yàn hǎo   zhī jīn luò shuí jiā
jiāo fēng biān zhǎng   guò wéi liú zhèn xiāng
xián shāo yǎn   hǎo huā jiē shǔ jiā láng
yān liǔ qīng míng   jīn rén xián nuǎn fèng shēng
yǒng tiáo tiáo shì   jiē wén zhù qiú shēng

注釋

  • 好是:意同「好似」。花樹:此指亭亭玉立的女子。撩亂:紛亂。

注釋

⑴丙辰年:即公元890年(唐昭宗乾寧三年)。
⑵好是:意同「好似」。花樹:此指亭亭玉立的女子。
⑶撩亂:紛亂。

鑑賞

  公元890年(唐昭宗乾寧三年),韋莊在鄜州過寒食節,此間他曾到城外踏青游賞,將見到的春日美景和當地的民俗寫成了五首七絕。全詩語言清新典雅,格調婉曲優美,清爽怡人,令人回味。詩人對生活的熱愛全都融注在他細膩的筆端。