閉門 其一

宋代 韓淲
閉門終日不常開,山雪林霜已自來。收斂身心過殘歲,紙窗深處坐灰堆。
mén zhōng cháng kāi   shān xuě lín shuāng lái shōu liǎn shēn xīn guò cán suì zhǐ   chuāng shēn chù zuò huī duī