碧瀾堂

宋代 劉敞
苕溪之水搖空山,霅溪波流無日閒。上有高堂蔭華宇,蒼翠凌亂軒楹間。 異時客心樂真曠,白鳥鵁鶄期往還。解纓敧枕便所適,焉能復問居夷蠻。 嵐光稜稜聳屏幌,水響濫濫搖瓊環。正如明鑑發塵匣,萬象聚眼醒容顏。 秋風已高白芷老,編荷制蕙文斕斑。魂清魄爽弄明月,洞庭跬步尋非艱。 神仙有無未可信,物色但訝非人寰。瑤宮紫府竟何若,茫然遠想令人潸。 長竿獨繭可以老,安用馳獵盧重鐶。況復邦人講文墨,風雅不待仲尼刪。 丞相詞章狀元筆,犖犖神裁無由攀。嗟我胡然陷塵滓,不能追逐鷗白鷳。 發狂醉問二三子,吳溪釣碣何如頑。
tiáo zhī shuǐ yáo kōng shān   zhà liú xián shàng yǒu gāo táng yīn huá   cāng cuì líng luàn xuān yíng jiān
shí xīn zhēn kuàng   bái niǎo jiāo jīng wǎng huán jiě yīng zhěn biàn 便 suǒ shì   yān néng wèn mán
lán guāng léng léng sǒng píng huǎng   shuǐ xiǎng làn làn yáo qióng huán zhèng míng jiàn chén xiá   wàn xiàng yǎn xǐng róng yán
qiū fēng gāo bái zhǐ lǎo   biān zhì huì wén lán bān hún qīng shuǎng nòng míng yuè   dòng tíng kuǐ xún fēi jiān
shén xiān yǒu wèi xìn   dàn fēi rén huán yáo gōng jìng ruò   máng rán yuǎn xiǎng lìng rén shān
zhǎng gān 竿 jiǎn lǎo   ān yòng chí liè zhòng huán kuàng bāng rén jiǎng wén   fēng dài zhòng shān
chéng xiàng zhāng zhuàng yuán   luò luò shén cái yóu pān jiē rán xiàn chén   néng zhuī zhú ōu bái xián
kuáng zuì wèn èr sān   diào jié wán