閉居五詠其一杜門

宋代 蘇轍
可憐杜門久,不覺杜門非。 床銳日日銷,髀肉年年肥。 眼暗書罷讀,肺病酒亦稀。 經年客不至,不冠仍不衣。 視聽了不昧,色聲久已微。 終然渾為一,誰言我無歸。
lián mén jiǔ   jué mén fēi  
chuáng ruì xiāo   ròu nián nián féi  
yǎn àn shū   fèi bìng jiǔ  
jīng nián zhì   guān réng  
shì tīng liǎo mèi   shēng jiǔ wēi  
zhōng rán hún wèi   shuí yán guī