碧角簟

唐代 曹松
細皮重疊織霜紋,滑膩鋪床勝錦茵。八尺碧天無點翳, 一方青玉絕纖塵。蠅行只恐煙粘足,客臥渾疑水浸身。 五月不教炎氣入,滿堂秋色冷龍鱗。
chóng dié zhī shuāng wén   huá chuáng shèng jǐn yīn chǐ tiān diǎn  
fāng qīng jué xiān chén yíng xíng zhǐ kǒng yān zhān   hún shuǐ jìn shēn
yuè jiào yán   mǎn 滿 táng qiū lěng lóng lín