別鄭康道

宋代 曹勛
與公相從久,未始蹈瑣細。 我既困索米,公已安吳地。 一廛了百指,與閒殆天意。 陛下聖而武,庶物進以匯。 擇材訪耆宿,粲若數一二。 考盤出幽隱,鼓篋趨朝市。 公尚有遐心,詎宜忽初志。 腰鐮與手斧,甘窮幾經歲。 我原以公名,充庭如孔翠。 風雲際盛旦,用激志士氣。 胡為倏來往,老懷惜摻袂。 惟冀加餐飯,賢者不終棄。 功名會有日,當看詠既醉。
gōng xiāng cóng jiǔ   wèi shǐ dǎo suǒ  
kùn suǒ   gōng ān  
chán le bǎi zhǐ   xián dài tiān  
xià shèng ér   shù jìn huì  
cái fǎng 宿   càn ruò shù èr  
kǎo pán chū yōu yǐn   qiè cháo shì  
gōng shàng yǒu xiá xīn   chū zhì  
yāo lián shǒu   gān qióng jīng suì  
yuán gōng míng   chōng tíng kǒng cuì  
fēng yún shèng dàn   yòng zhì shì  
wéi shū lái wǎng   lǎo huái shǎn mèi  
wéi jiā cān fàn   xián zhě zhōng  
gōng míng huì yǒu   dāng kàn yǒng zuì