別友人

唐代 惟審
一身無定處,萬里獨銷魂。芳草迷歸路,春衣滴淚痕。 幾時休旅食,向夜宿江村。欲識異鄉苦,空山啼暮猿。
shēn dìng chǔ   wàn xiāo hún fāng cǎo guī   chūn lèi hén
shí xiū shí   xiàng 宿 jiāng cūn shí xiāng   kōng shān yuán