別墅

唐代 李山甫
此地可求息,開門足野情。窗明雨初歇,日落風更清。 蒼蘚槎根匝,碧煙水面生。玩奇心自樂,暑月聽蟬聲。
qiú   kāi mén qíng chuāng míng chū xiē   luò fēng gèng qīng
cāng xiǎn chá gēn   yān shuǐ miàn shēng wán xīn   shǔ yuè tīng chán shēng