別離行

宋代 呂本中
城頭草木日夜黃,九月北風天雨霜。月色入戶侵我床,美人乃在天一方。 舊遊可樂不可忘,恨君不隨雁南翔。恨妾愧守此空房,曉風忽來吹夢長。 夢中與君還故鄉,黃金為屋玉為堂。與君更笑億千場,不須合佩雙鴛鴦。
chéng tóu cǎo huáng   jiǔ yuè běi fēng tiān shuāng yuè qīn chuáng měi   rén nǎi zài tiān fāng    
jiù yóu wàng   hèn jūn suí yàn nán xiáng hèn qiè kuì shǒu kōng fáng xiǎo   fēng lái chuī mèng zhǎng    
mèng zhōng jūn hái xiāng   huáng jīn wèi wèi táng jūn gèng xiào qiān chǎng   pèi shuāng yuān yāng