別靈耀寺同舍

宋代 韓淲
分明共學要工夫,欲話離情一句無。肯把閒愁消日月,從教身世老江湖。 晴雲野岫明霜樹,寒日平川濕露蕪。去去杜門思益友,只今搔首更踟躕。
fēn míng gòng xué yào gōng   huà qíng kěn xián chóu xiāo yuè cóng   jiào shēn shì lǎo jiāng    
qíng yún xiù míng shuāng shù   hán píng chuān shī mén yǒu zhī   jīn sāo shǒu gèng chí chú