別李嶠得勝字

唐代 駱賓王
芳尊徒自滿,別恨轉難勝。客似游江岸,人疑上灞陵。 寒更承夜永,涼景向秋澄。離心何以贈,自有玉壺冰。
fāng zūn mǎn 滿   bié hèn zhuǎn nán shèng shì yóu jiāng àn   rén shàng líng
hán gēng chéng yǒng   liáng jǐng xiàng qiū chéng xīn zèng   yǒu bīng