別後舟中用前韻

宋代 戴復古
出郭風光便不同,轉頭猶恨去匆匆。 維舟別岸鴉啼後,倚柂澄江雁影中。 向老客懷驚歲月,乍寒天氣轉霜風。 冰壺亭上人如玉,謾寄篇詩不暇工。
chū guō fēng guāng biàn 便 tóng   zhuǎn tóu yóu hèn cōng cōng
wéi zhōu bié àn hòu   chéng jiāng yàn yǐng zhōng
xiàng lǎo huái jīng suì yuè   zhà hán tiān zhuǎn shuāng fēng
bīng tíng shàng rén   mán piān shī xiá gōng