避地毗陵,寒月上孫徽使君兼寄東陽王使君三

唐代 貫休
一到毗陵心更勞,冷吟閒步擁雲袍。豈緣思妙塵埃少, 自是風清物態高。野色疏黃連楚甸,故山奇碧隔河橋。 終須愚谷中安致,不是人間好羽毛。 常憶雙溪八詠前,講詩論道接清賢。文欺白鳳真難及, 藥拈紅蕖豈偶然。花濕瑞煙粘玉磬,簾垂幽鳥啄苔錢。 自憐不是悠悠者,吟嚼真風二十年。 □雷車雨滴階聲,寂寞焚香獨閉扃。錦繡文章無路達, 袴襦歌詠隔牆聽。松聲冷浸茶軒碧,苔點狂吞納線青。 唯有孤高江太守,不忘病客在禪靈。
dào líng xīn gèng láo   lěng yín xián yōng yún páo yuán miào chén āi shǎo  
shì fēng qīng tài gāo shū huáng lián chǔ diān   shān qiáo
zhōng zhōng ān zhì   shì rén jiān hǎo máo
cháng shuāng yǒng qián   jiǎng shī lùn dào jiē qīng xián wén bái fèng zhēn nán  
yào niān hóng ǒu rán huā shī ruì yān zhān qìng   lián chuí yōu niǎo zhuó tái qián
lián shì yōu yōu zhě   yín jiáo zhēn fēng èr shí nián
  léi chē jiē shēng   fén xiāng jiōng jǐn xiù wén zhāng  
yǒng qiáng tīng sōng shēng lěng jìn chá xuān   tái diǎn kuáng tūn xiàn qīng
wéi yǒu gāo jiāng tài shǒu   wàng bìng zài chán líng