避地函亭野步

宋代 汪藻
今日幸無雨,天空出遙岑。行行不知疲,遂至春江潯。 汲路轉籬落,人家在桑陰。平疇漲清波,隴麥如人深。 溝畎戲鳧鶩,新蒲映浮沈。我生本樵漁,對此諧初心。 風物豈不好,悲來自難任。胡塵暗中原,四海如驚禽。 黃屋狩萬里,兩宮隔辰參。龍騰鼎湖闊,月晦星河深。 宇宙有傾覆,茲游豈嶇嶔。消憂賴濁醪,太息誰能斟。
jīn xìng   tiān kòng chū yáo cén xíng xíng zhī suì   zhì chūn jiāng xún    
zhuǎn luò   rén jiā zài sāng yīn píng chóu zhǎng qīng lǒng   mài rén shēn    
gōu quǎn   xīn yìng shěn shēng běn qiáo duì   xié chū xīn    
fēng hǎo   bēi lái nán rèn chén àn zhōng yuán   hǎi jīng qín    
huáng shòu wàn   liǎng gōng chén cān lóng téng dǐng kuò yuè   huì xīng shēn    
zhòu yǒu qīng   yóu qīn xiāo yōu lài zhuó láo tài   shuí néng zhēn