汴河
當時天子是閒遊,今日行人特地愁。柳色縱饒妝故國,
水聲何忍到揚州。乾坤有意終難會,黎庶無情豈自由。
應笑秦皇用心錯,謾驅神鬼海東頭。
dāng
當
shí
時
tiān
天
zǐ
子
shì
是
xián
閒
yóu
游
,
jīn
今
rì
日
xíng
行
rén
人
tè
特
dì
地
chóu
愁
。
。
liǔ
柳
sè
色
zòng
縱
ráo
饒
zhuāng
妝
gù
故
guó
國
,
shuǐ
水
shēng
聲
hé
何
rěn
忍
dào
到
yáng
揚
zhōu
州
。
。
qián
乾
kūn
坤
yǒu
有
yì
意
zhōng
終
nán
難
huì
會
,
lí
黎
shù
庶
wú
無
qíng
情
qǐ
豈
zì
自
yóu
由
。
。
yīng
應
xiào
笑
qín
秦
huáng
皇
yòng
用
xīn
心
cuò
錯
,
mán
謾
qū
驅
shén
神
guǐ
鬼
hǎi
海
dōng
東
tóu
頭
。
。