本來寺
佛地人間有,心如萬法忘。
山深無客至,坐久覺花香。
竹影寒相對,茶煙靜不颺。
樓開彈指頃,何必羨西方。
fó
佛
dì
地
rén
人
jiān
間
yǒu
有
,
xīn
心
rú
如
wàn
萬
fǎ
法
wàng
忘
。
。
shān
山
shēn
深
wú
無
kè
客
zhì
至
,
zuò
坐
jiǔ
久
jué
覺
huā
花
xiāng
香
。
。
zhú
竹
yǐng
影
hán
寒
xiāng
相
duì
對
,
chá
茶
yān
煙
jìng
靜
bù
不
yáng
颺
。
。
lóu
樓
kāi
開
tán
彈
zhǐ
指
qǐng
頃
,
hé
何
bì
必
xiàn
羨
xī
西
fāng
方
。
。