北齋

宋代 葉適
人情無終極,匪陋則求佳。 寢處既少安,游燕豈不懷。 惟思舊酒務,糟酵茺榛埋。 破瓶聚隆垤,新甃連長階。 種竹夾超然,稱花繞北齋。 及爾風露清,忽感意象諧。 幽深容浪蕊,潤澤長芳荄。 亭亭兩高梧,買自婁門街。 俟以歲屢寒,窅若萬仞崖。 吾留能幾日,齪齪強安排。 方嫌樹影瘦,復慮地勢{左亻右瓜}。 世間香味悅,每與腥羶偕。 雅故使鄭淆,法語仍進徘。 俯同侏儒笑,但恐好惡乖。 莫窮有限物,徇此未腐骸。
rén qíng zhōng   fěi lòu qiú jiā  
qǐn chǔ shǎo ān   yóu yàn huái  
wéi jiù jiǔ   zāo jiào chōng zhēn mái  
píng lóng dié   xīn zhòu lián zhǎng jiē  
zhǒng zhú jiā chāo rán   chēng huā rào běi zhāi  
ěr fēng qīng   gǎn xiàng xié  
yōu shēn róng làng ruǐ   rùn zhǎng fāng gāi  
tíng tíng liǎng gāo   mǎi lóu mén jiē  
suì hán   yǎo ruò wàn rèn  
liú néng   chuò chuò qiáng ān pái  
fāng xián shù yǐng shòu   shì   { zuǒ rén yòu guā   }  
shì jiān xiāng wèi yuè   měi xīng shān xié  
shǐ 使 zhèng xiáo   réng jìn pái  
tóng zhū xiào   dàn kǒng hào guāi  
qióng yǒu xiàn   xùn wèi hái