北山移文哨遍

宋代 王安中
嵩少為仕宦捷徑者,讀而羞之,是足為勇退者之鼓吹。陽翟蔡侯原道,恬於仕進。其內呂夫人有林下風。相與營歸歟之計而未果,則囑予以此文度曲,且朝夕使家童歌之,亦可想見泉石之勝。其詞曰: 世有達人,瀟灑出塵,招隱青霄際。終始追。遊覽老山棲。藐千金、輕脫如屣。彼假容江皋,濫巾雲岳,纓情好爵欺松桂。觀向釋談空,尋真講道,巢由何足相擬。待詔書來起便騶馳。席次早焚烈芰荷衣。敲朴喧喧,牒訴匆匆,抗顏自喜。 嗟明月高霞,石徑幽絕誰回睇。空悵猿驚處,淒涼孤鶴嘹唳。任列壑爭譏。眾蜂竦誚,林慚澗愧移星歲。方浪枻神京,騰裝魏闕,徘徊經過留憩。致草堂靈怒蔣侯麾。扃岫幌、驅煙勒新移。忍丹崖碧嶺重滓。鳴湍聲斷深谷,逋客歸何計。信知一逐浮榮,便喪素守,身成俗士。伯鸞家有孟光妻。豈逡巡、眷戀名利。
sōng shǎo wèi shì huàn jié jìng zhě   ér xiū zhī   shì wèi yǒng tuì 退 zhě zhī chuī yáng cài hóu yuán dào   tián shì jìn nèi rén yǒu lín xià fēng xiāng yíng guī zhī ér wèi guǒ   zhǔ wén   qiě zhāo shǐ 使 jiā tóng zhī   xiǎng jiàn quán shí zhī shèng yuē  
shì yǒu rén   xiāo chū chén   zhāo yǐn qīng xiāo zhōng shǐ zhuī yóu lǎn lǎo shān miǎo qiān jīn qīng tuō jiǎ róng jiāng gāo   làn jīn yún yuè   yīng qíng hǎo jué sōng guì guān xiàng shì tán kōng   xún zhēn jiǎng dào   cháo yóu xiāng dài zhào shū lái biàn 便 zōu chí zǎo fén liè qiāo piáo xuān xuān   dié cōng cōng   kàng yán
jiē míng yuè gāo xiá   shí jìng yōu jué shuí huí kōng chàng yuán jīng chù   liáng liáo rèn liè zhēng zhòng fēng sǒng qiào   lín cán jiàn kuì xīng suì fāng làng shén jīng   téng zhuāng wèi quē   pái huái jīng guò liú zhì cǎo táng líng jiǎng hóu huī jiōng xiù huǎng yān lēi xīn rěn dān lǐng zhòng míng tuān shēng duàn shēn   guī xìn zhī zhú róng   biàn 便 sàng shǒu   shēn chéng shì luán jiā yǒu mèng guāng qūn xún juàn liàn míng