北上觀海行留別瞿叔兼呈李蘇二先生

近現代 盧青山
五丁崩滅共工遁,盤古夸父骨已改。咆哮誰持辟發力,倒轉青天作滄海? 九垓之遠何蒼茫,六合之大栗澎湃。我來小楫淩洪濤,一杯舀盡枯鰲蟹。 聞昔歸墟之淵深青冥,二山浩蕩流而傾。若有人兮溺,力不返兮冤莫及,魄為鳥兮扇綺翼,悲鳴七日不能止,口泣血兮海水赤。 簸陸揚濤,摧魂銜石。晝有蛟螭之騰踔兮,夜見乎禺強之吒叱,雲慘慘兮風雨黑。 長鯨披靡,坍崩貝闕。地不能維兮萬獸以奔亡,天怵惕而不日。 萬古搖盪安能塞,精衛精衛,爾何以粟芥之軀抗此無極。 直下萬里晦無窮,潛光息影鮫人蹤。少昊之琴鳴嗡淙,金機織錦為珠宮,珊瑚異彩交牖櫳。 停梭欲語獨茫然,四顧蝦鱉誰同言。低首兮啜泣,淚珍珠兮流玉碧。 明月之光照幽默,悲悵立兮誰曾識。此中以巨渦盤旋為四季,以永黑為晝夜。 燭龍陰陽之澤不及此,羲和之鞭揮不下。驪龍為帝兮輿海馬,鯊喙怒而食萬靈,火山激兮挾岩漿而噴射。 我將歸兮故鄉,樹為屋兮鳥巢窗。流云為帛拭天淨,潺泉作硯羅吾堂,僮猿狐兮友梟陽。 扶筇日行隨所止,山光清翠若可噬。尼父桴浮予知其不濟,豈若山中兮終此世。
dīng bēng miè gòng gōng dùn   pán kuā gǎi páo xiào shuí chí   dào zhuǎn qīng tiān zuò cāng hǎi  
jiǔ gāi zhī yuǎn cāng máng   liù zhī péng pài lái xiǎo líng hóng tāo   bēi yǎo jǐn áo xiè
wén guī zhī yuān shēn qīng míng   èr shān hào dàng liú ér qīng ruò yǒu rén   fǎn yuān   wèi niǎo shàn   bēi míng néng zhǐ   kǒu xuè hǎi shuǐ chì
yáng tāo   cuī hún xián shí zhòu yǒu jiāo chī zhī téng chuō   jiàn qiáng zhī zhā chì   yún cǎn cǎn fēng hēi
cháng jīng   tān bēng bèi quē néng wéi wàn shòu bēn wáng   tiān chù ér
wàn yáo dàng ān néng sāi   jīng wèi jīng wèi   ěr jiè zhī kàng
zhí xià wàn huì qióng   qián guāng yǐng jiāo rén zōng shǎo hào zhī qín míng wēng cóng   jīn zhī jǐn wèi zhū gōng   shān cǎi jiāo yǒu lóng
tíng suō máng rán   xiā biē shuí tóng yán shǒu chuò   lèi zhēn zhū liú
míng yuè zhī guāng zhào yōu   bēi chàng shuí céng shí zhōng pán xuán wèi   yǒng hēi wèi zhòu
zhú lóng yīn yáng zhī   zhī biān huī xià lóng wèi 輿 hǎi   shā huì ér shí wàn líng   huǒ shān xié yán jiāng 漿 ér pēn shè
jiāng guī xiāng   shù wèi niǎo cháo chuāng liú yún wéi shì tiān jìng   chán quán zuò yàn luó táng   tóng yuán yǒu xiāo yáng
qióng xíng suí suǒ zhǐ   shān guāng qīng cuì ruò shì zhī   ruò shān zhōng zhōng shì