悲秋吟

清代 謝章鋌
天地忽而變態兮,日月黯春無色。登高望遠而躊躇兮,哀百年於頃刻。 山川既以破碎兮,路迢迢而莫能止。風何為而狂吹兮,雲陰陰其屢起。 喬松憔悴而竟折兮,嗟蘭桂其將誰恃。鳳凰逝而千里兮,愴燕雀之相視。 九疑惝恍其何處兮,吾將企蒼梧而望之。斮斑竹而不使生兮,祝二妃之長無恙也。
tiān ér biàn tài   yuè àn chūn dēng gāo wàng yuǎn ér chóu chú āi   bǎi nián qǐng    
shān chuān suì   tiáo tiáo ér néng zhǐ fēng wéi ér kuáng chuī yún   yīn yīn    
qiáo sōng qiáo cuì ér jìng zhé   jiē lán guì jiāng shuí shì fèng huáng shì ér qiān chuàng   yàn què zhī xiāng shì    
jiǔ chǎng huǎng chǔ   jiāng cāng ér wàng zhī cuò bān zhú ér shǐ shēng 使 zhù   èr fēi zhī zhǎng yàng