北京八詠 其六 西山雪霽

明代 王洪
日華初映最高峰,玉樹凝輝在半空。佳氣迥浮丹鳳闕,清光遙入翠微宮。 松崖乍逐春風散,雲嶠仍含夜月重。青瑣朝回頻極目,卻將郢曲詠年豐。
huá chū yìng zuì gāo fēng   shù níng huī zài bàn kōng jiā jiǒng dān fèng quē qīng   guāng yáo cuì wēi gōng    
sōng zhà zhú chūn fēng sàn   yún qiáo réng hán yuè zhòng qīng suǒ cháo huí pín què   jiāng yǐng yǒng nián fēng