北澗春日二首 其一

元代 劉永之
青松繞舍間幽篁,白板扉高薜荔牆。窗曉禽聲答人語,山春蘭氣雜梅香。 家留渝曲幽居僻,草滿臨城舊業荒。坐憶交親半淪沒,不因鳴笛自沾裳。
qīng sōng rào shè jiān yōu huáng   bái bǎn fēi gāo qiáng chuāng xiǎo qín shēng rén shān   chūn lán méi xiāng    
jiā liú yōu   cǎo mǎn 滿 lín chéng jiù huāng zuò jiāo qīn bàn lún   yīn míng zhān shang