北歸度嶺寄子由

宋代 蘇軾
青松盈尺間香梅,儘是先生去後栽。 應笑來時無一物,手攜拄杖卻空回。
qīng sōng yíng chǐ jiān xiāng méi   jìn shì xiān sheng hòu zāi
yīng xiào lái shí   shǒu xié zhǔ zhàng què kōng huí