北風吹

明代 于謙
北風吹, 吹我庭前柏樹枝。樹堅不怕風吹動, 節操稜稜還自持,冰霜歷盡心不移。 況復陽和景漸宜,閒花野草尚葳蕤, 風吹柏枝將何為?北風吹,能幾時!
běi fēng chuī  
chuī tíng qián bǎi shù zhī shù jiān fēng chuī dòng  
jié cāo léng léng hái chí   bīng shuāng jìn xīn
kuàng yáng jǐng jiàn   xián huā cǎo shàng wēi ruí  
fēng chuī bǎi zhī jiāng wéi   běi fēng chuī   néng shí