跋張功父通判直閣所惠約齋詩乙蒿

宋代 楊萬里
句里勤分似,燈前得細嘗。 孤芳後山種,一瓣放翁香。 苦處霜爭澀,臞來鶴校強。 不應窮活計,公子也忙忙。
qín fēn   dēng qián cháng  
fāng hòu shān zhǒng   bàn fàng wēng xiāng  
chǔ shuāng zhēng   lái xiào qiáng  
yīng qióng huó   gōng máng máng