八月十五日夜東軒

宋代 梅堯臣
隔竹已見月,清光度溪來。 移影上素壁,與我相徘徊。 是夜正中秋,天地霧露開。 人疑玉兔出,藥杵不生埃。 嫦娥倚冰輪,艷色若自媒。 他夕豈不孚,物意為之摧。
zhú jiàn yuè   qīng guāng lái  
yǐng shàng   xiāng pái huái  
shì zhèng zhōng qiū   tiān kāi  
rén chū   yào chǔ shēng āi  
cháng é bīng lún   yàn ruò méi  
  wèi zhī cuī