八月十四夜聽汪竹居先生鼓琴三十韻

清代 王浩
城東琴師汪處士,摩挲靈台吐鬆氣。李侯為甥韻作子,法中龍象大心志。 劇談樓冉妙高弟,自言絕無蒼生意。李侯短褐有長處,奉師再拜蹈且舞。 槃槃大腹坐寒暑,肉山裹雲未易煮。歸牛浮鼻過積水,呼吸關元罅春露。 海東青鸞噦十指,手色清於玉柄麈。初彈扊扊味甘苦,娥江女兒神弦語。 忽然迸作萬猿叫,施州去天尺有五。優曇偶現道人綠,眉鬢枯藤挾風竹。 黃庭中人袖拂石,坐令十洲漫金栗。少年相期在澄清,老色上面抱關更。 富春山塘十日雨,一百八盤車走聲。給予如九秋下鞲鷹,稍稍雪山落霜翎。 胸中直有過秦論,下指已是陶唐生。我持高丘蘇肺熱,龍頭芝菌縮百結。 莫辭清瘁損二阮,聊同刑天舞跛鱉。四無人聲聳項領,風味不減鬼瞰室。 往時吳儂歌爾爾,此行淨淬箏笛耳。後來一李端能事,西方金音斂手底。 其餘隅坐裹頭靡,不識不知嘆韶美。歸去彭湖仰青巘,夢中開門落松子。 吁嗟三閭亦大夫,巫山采蘭能啟予。予亦齊王學吹竽,亦頗挾瑟雍門趨。 成虧曾不辨有無。終朝鼓琴色不腴。中庭但有明月珠,斗酒豚蹄醉斯須。 明朝高齋雲臥冷,羲皇午窗日上井。
chéng dōng qín shī wāng chǔ shì   líng tái sōng hóu wèi shēng yùn zuò   zhōng lóng xiàng xīn zhì
tán lóu rǎn miào gāo   yán jué cāng shēng hóu duǎn yǒu cháng chù   fèng shī zài bài dǎo qiě
pán pán zuò hán shǔ   ròu shān guǒ yún wèi zhǔ guī niú guò shuǐ   guān yuán xià chūn
hǎi dōng qīng luán huì shí zhǐ   shǒu qīng bǐng zhǔ chū dàn yǎn yǎn wèi gān   é jiāng ér shén xián
rán bèng zuò wàn yuán jiào   shī zhōu tiān chǐ yǒu yōu tán ǒu xiàn dào rén   méi bìn téng xié fēng zhú
huáng tíng zhōng rén xiù shí   zuò lìng shí zhōu màn jīn shào nián xiāng zài chéng qīng   lǎo shàng miàn bào guān gèng
chūn shān táng shí   bǎi pán chē zǒu shēng jiǔ qiū xià gōu yīng   shāo shāo xuě shān luò shuāng líng
xiōng zhōng zhí yǒu guò qín lùn   xià zhǐ shì táo táng shēng chí gāo qiū fèi   lóng tóu zhī jūn suō bǎi jié
qīng cuì sǔn èr ruǎn   liáo tóng xíng tiān biē rén shēng sǒng xiàng lǐng   fēng wèi jiǎn guǐ kàn shì
wǎng shí nóng ěr ěr   xíng jìng cuì zhēng ěr hòu lái duān néng shì   西 fāng jīn yīn liǎn shǒu
zuò guǒ tóu   shí zhī tàn sháo měi guī péng yǎng qīng yǎn   mèng zhōng kāi mén luò sōng
jiē sān dài   shān cǎi lán néng wáng xué chuī   xié yōng mén
chéng kuī céng biàn yǒu zhōng zhāo qín zhōng tíng dàn yǒu míng yuè zhū   dǒu jiǔ tún zuì
míng cháo gāo zhāi yún lěng   huáng chuāng shàng jǐng