八月六夜月蝕詩

近現代 盧青山
夜熱天地如蒸籠,下火上騰不得出。我自中班子時歸,始離空調尤怵惕。 卸衣持盆來就水,有或告我今月蝕。大驚仰首急相尋,樹隙有光意少息。 循轉得空窺全豹,半環金鐲弓窄仄。整圓隱隱如可辨,弱眉楚楚堪憐惜。 濃墨湮暈推暗影,森然冷詭相迫逼。若鬼毛髮豎獠牙,月整餘勢強抗敵。 我視慄慄膽訇碎,捏拳聳肩欲助力。旁人笑我何失態,我亦自慚情易激。 翻恨不及睹伊始,天狗已作末弩跡。人可袖觀物莫能,天象有變皆異逆。 乾坤無風氣沉凝,昊幕惶惶滲黑漆。千山千樹竦身軀,若驚若怖失魂魄。 萬籟鉗口不得見,蟪蛄偶語如魈啞。吾人看久意漸平,拂水皆談此奇歷。 舊年日蝕亦見之,兆人墨鏡紛指嘖。果然感應天人否,古則鑼鼓驅災急。 不知地球日月間,日光投影在月壁。忽如冰瀑瀉脊胛,透心沁骨寒惻惻。 大風來吹山樹動,層潮翻海象踏踢。仰首蒼穹浩無邊,滿月怒光聚萬日。
tiān zhēng lóng   xià huǒ shàng téng chū zhōng bān shí guī   shǐ kōng tiáo 調 yóu chù
xiè chí pén lái jiù shuǐ   yǒu huò gào jīn yuè shí jīng yǎng shǒu xiāng xún   shù yǒu guāng shǎo
xún zhuǎn kòng kuī quán bào   bàn huán jīn zhuó gōng zhǎi zhěng yuán yǐn yǐn biàn   ruò méi chǔ chǔ kān lián
nóng yān yūn tuī àn yǐng   sēn rán lěng guǐ xiāng ruò guǐ máo shù liáo   yuè zhěng shì qiáng kàng
shì dǎn hōng suì   niē quán sǒng jiān zhù páng rén xiào shī tài   cán qíng
fān hèn shǐ   tiān gǒu zuò rén xiù guān néng   tiān xiàng yǒu biàn jiē
qián kūn fēng chén níng   hào huáng huáng shèn hēi qiān shān qiān shù sǒng shēn   ruò jīng ruò shī hún
wàn lài qián kǒu jiàn   huì ǒu xiāo rén kàn jiǔ jiàn píng   shuǐ jiē tán
jiù nián shí jiàn zhī   zhào rén jìng fēn zhǐ guǒ rán gǎn yìng tiān rén fǒu   luó zāi
zhī qiú yuè jiān   guāng tóu yǐng zài yuè bīng bào xiè jiǎ   tòu xīn qìn hán
fēng lái chuī shān shù dòng   céng cháo fān hǎi xiàng yǎng shǒu cāng qióng hào biān   mǎn 滿 yuè guāng wàn