跋韋偃病馬圖

南北朝 王寂
開元天寶誰能畫,韓子規摹出曹霸。惜乎畫肉不畫骨,坐使驊騮減聲價。 晚生韋偃非畫工,少也得名能古松。試拈禿筆掃束絹,便覺天廄無真龍。 胡不寫明皇照夜白,弄驕顧影嘶長陌。又不寫太宗拳毛騧,百戰萬里輕風沙。 如何寫此神俊物,剝落玄黃只皮骨。卻思落日蹴長楸,風入四蹄追健鶻。 嗚呼往事今茫然,矯首有意誰其傳。主恩未報忍伏櫪,志士扼腕悲殘年。 安得老髯通馬語,芻秣醫治平所苦。行當起廢一長鳴,要洗凡庸空萬古。
kāi yuán tiān bǎo shuí néng huà   hán guī chū cáo huà ròu huà   zuò shǐ 使 huá liú jiǎn shēng jià
wǎn shēng wéi yǎn fēi huà gōng   shǎo de míng néng sōng shì niān 禿 sǎo shù juàn   biàn 便 jué tiān jiù zhēn lóng
xiě míng huáng zhào bái   nòng jiāo yǐng cháng yòu xiě tài zōng quán máo guā   bǎi zhàn wàn qīng fēng shā
xiě shén jùn   luò xuán huáng zhǐ què luò cháng qiū   fēng zhuī jiàn
wǎng shì jīn máng rán   jiǎo shǒu yǒu shuí chuán zhǔ ēn wèi bào rěn   zhì shì è wàn bēi cán nián
ān lǎo rán tōng   chú zhì píng suǒ háng dāng fèi cháng míng   yào fán yōng kōng wàn