跋汪稼門提刑登岱詩刻
昔乘積雪被青山,曾入天門縹緲閒。日觀滄溟猶在眼,白頭明鏡久驚顏。
壯才許國朝天近,名岳裁詩擁傳還。盛藻宜摽千仞上,衰翁無力更追攀。
xī
昔
chéng
乘
jī
積
xuě
雪
bèi
被
qīng
青
shān
山
,
céng
曾
rù
入
tiān
天
mén
門
piāo
縹
miǎo
緲
xián
閒
rì
。
guān
日
cāng
觀
míng
滄
yóu
溟
zài
猶
yǎn
在
bái
眼
,
tóu
白
míng
頭
jìng
明
jiǔ
鏡
jīng
久
yán
驚
顏
。
zhuàng
壯
cái
才
xǔ
許
guó
國
cháo
朝
tiān
天
jìn
近
,
míng
名
yuè
岳
cái
裁
shī
詩
yōng
擁
chuán
傳
hái
還
shèng
。
zǎo
盛
yí
藻
biāo
宜
qiān
摽
rèn
千
shàng
仞
shuāi
上
,
wēng
衰
wú
翁
lì
無
gèng
力
zhuī
更
pān
追
攀
。