八聲甘州

宋代 鄭子玉
漸鶯聲近也,探年芳、河畔扼輕輪。旋東風染綠,綿綿平野,無際煙春。最苦夕陽天外,愁損倚闌人。無奈瀟湘杳,留滯王孫。 冷落池塘殘夢,是送君歸後,南浦消魂。賴東君能客,醉臥展香茵。盡教更、行人遠,也相伴、連水復連雲。關山道、算無今古,客恨長新。
jiàn yīng shēng jìn   tàn nián fāng pàn è qīng lún xuán dōng fēng rǎn   mián 綿 mián 綿 píng   yān chūn zuì yáng tiān wài   chóu sǔn lán rén nài xiāo xiāng yǎo   liú zhì wáng sūn
lěng luò chí táng cán mèng   shì sòng jūn guī hòu   nán xiāo hún lài dōng jūn néng   zuì zhǎn xiāng yīn jìn jiào gèng xíng rén yuǎn   xiāng bàn lián shuǐ lián yún guān shān dào suàn jīn   hèn zhǎng xīn