灞上閒居

唐代 王昌齡
鴻都有歸客,偃臥滋陽村。軒冕無枉顧,清川照我門。 空林網夕陽,寒鳥赴荒園。廓落時得意,懷哉莫與言。 庭前有孤鶴,欲啄常翩翻。為我銜素書,吊彼顏與原。 二君既不朽,所以慰其魂。
hóng dōu yǒu guī   yǎn yáng cūn xuān miǎn wǎng   qīng chuān zhào mén
kōng lín wǎng yáng   hán niǎo huāng yuán kuò luò shí   huái zāi yán
tíng qián yǒu   zhuó cháng piān fān wèi xián shū   diào yán yuán
èr jūn xiǔ   suǒ wèi hún