跋丘宗卿侍郎見贈使北詩一軸

宋代 楊萬里
太行界天二千里,清晨跳入寒窗底。 黃河動地萬岳雷,卻與太行相趁來。 青崖顛狂白波怒,老夫驚倒立不住。 乃是丘遲出塞皈,贈我大軸出塞詩。 手持漢節娖秋月,弓掛天山鳴積雪。 過故東京到北京,淚滴禾黍枯不生。 誓取胡頭為飲器,盡與遺民解{外鬼內佳}髻。 詩中哀怨訴阿誰,河水鳴咽山風悲。 中原萬象聽驅使,總隨詩句皈行李。 君不見晉人王右軍,龍跳虎臥筆有神。 何曾我得一句子,自哦自寫傅世人。 君不見唐人杜子美,萬草千花句何綺。 秪以詩傅字不傅,卻羨別人云落紙。 莫道丘遲一軸詩,此詩此字絕世奇。 再三莫遣鬼神知,鬼神知了偷卻伊。
tài xíng jiè tiān èr qiān   qīng chén tiào hán chuāng  
huáng dòng wàn yuè léi   què tài xíng xiāng chèn lái  
qīng diān kuáng bái   lǎo jīng dǎo zhù  
nǎi shì qiū chí chū sài guī   zèng zhòu chū sài shī  
shǒu chí hàn jié chuò qiū yuè   gōng guà tiān shān míng xuě  
guò dōng jīng dào běi jīng   lèi shǔ shēng  
shì tóu wèi yǐn   jǐn mín jiě   { wài guǐ nèi jiā   }  
shī zhōng āi yuàn ā shuí   shuǐ míng yàn shān fēng bēi  
zhōng yuán wàn xiàng tīng shǐ 使   zǒng suí shī guī xíng  
jūn jiàn jìn rén wáng yòu jūn   lóng tiào yǒu shén  
zēng zi   ó xiě shì rén  
jūn jiàn táng rén zi měi   wàn cǎo qiān huā  
zhī shī   què xiàn bié rén yún luò zhǐ  
dào qiū chí zhóu shī   shī jué shì  
zài sān qiǎn guǐ shén zhī   guǐ shén zhī liǎo tōu què