薄倖

明代 楊慎
碧雞催曉。正話別、匆匆未了。又咫尺、銷魂橋上,南浦綠波芳草。 記昨宵、醉褶羅襟,玉山拚為金樽倒。愛皎皎當窗,盈盈隔水,那個人兒窈窕。 自油壁香車去後,路遠西陵月悄。恨同心帶緩,露蘭啼歇,多情卻被無情惱。 最縈懷抱。把雙雙骰子,重重喝采占佳兆。桃花有意,前度劉郎未老。
cuī xiǎo zhèng huà bié cōng cōng wèi liǎo yòu zhǐ chǐ xiāo hún qiáo shàng   nán fāng cǎo
zuó xiāo zuì zhě luó jīn   shān pàn wèi jīn zūn dào ài jiǎo jiǎo dāng chuāng   yíng yíng shuǐ   rén er yǎo tiǎo
yóu xiāng chē hòu   yuǎn 西 líng yuè qiāo hèn tóng xīn dài huǎn   lán xiē   duō qíng què bèi qíng nǎo
zuì yíng huái bào shuāng shuāng tóu zi   chóng chóng cǎi zhàn jiā zhào táo huā yǒu   qián liú láng wèi lǎo