抱璞吟

宋代 李新
最憐皇孫衣如鶉,嘗笑參謀衾似鐵。 我今短褐禿無尾,窮年絮被還百結。 勗清只飲洛口水,祁寒欲避西山雪。 奈何童婢生菜顏,雞肋相將伴頭屑。 小兒窺見已麼麽,自言身是西州傑。 青天白日用意深,浮雲薄務生愁絕。 一夕飲水成內熱,抱璞出門望而卻步折節。 餘光箭牖驚客眠,喚作非填寫應泣血。
zuì lián huáng sūn chún   cháng xiào cān móu qīn shì tiě
jīn duǎn 禿 wěi   qióng nián bèi hái bǎi jié
qīng zhǐ yǐn luò kǒu shuǐ   hán 西 shān xuě
nài tóng shēng cài yán   xiāng jiāng bàn tóu xiè
xiǎo ér kuī jiàn me   yán shēn shì 西 zhōu jié
qīng tiān bái yòng shēn   yún báo shēng chóu jué
yǐn shuǐ chéng nèi   bào chū mén wàng ér què zhé jié
guāng jiàn yǒu jīng mián   huàn zuò fēi tián xiě yīng xuè