薄媚

宋代 董穎
哀誠屢吐,甬東分賜。垂暮日,置荒隅,心知愧。寶鍔紅委。鸞存鳳去,辜負恩憐,情不似虞姬。尚望論功,榮還故里。降令曰,吳亡赦汝,越與吳何異。吳正怨,越方疑。從公論、合去妖類。蛾眉宛轉,竟殞鮫綃,香骨委塵泥。渺渺姑蘇,荒蕪鹿戲。
āi chéng   yǒng dōng fēn chuí   zhì huāng   xīn zhī kuì bǎo è hóng wěi luán cún fèng   ēn lián   qíng shì shàng wàng lùn gōng   róng hái jiàng lìng yuē   wáng shè   yuè zhèng yuàn   yuè fāng cóng gōng lùn yāo lèi é méi wǎn zhuǎn   jìng yǔn jiāo xiāo   xiāng wěi chén miǎo miǎo   huāng 鹿