寶積寺僧舍古梅一樹皆榮而頂獨枯即席為賦

宋代 林景熙
鐵虬偃蹇八尺強,雲屋深深吹玉香。 開遍枝南與枝北,頂頑不受春風德。 悄如枯禪坐瞿曇,霓旌羽葆來毿毿。 世情冷暖異榮朽,道眼看來兩何有。 炎州嶺上識袒衣,參橫月落皆玄機。 老僧與客一笑頃,醉籍莓苔弄疏影。 醒來忽憶孤山前,繫舟老樹飛雪天。 翠羽無聲江色凍,夜蘭秉燭渾疑夢。
tiě qiú yǎn jiǎn chǐ qiáng   yún shēn shēn chuī xiāng  
kāi biàn zhī nán zhī běi   dǐng wán shòu chūn fēng  
qiāo chán zuò tán   jīng bǎo lái sān 毿 sān 毿  
shì qíng lěng nuǎn róng xiǔ   dào yǎn kàn lái liǎng yǒu  
yán zhōu lǐng shàng shí tǎn   shēn héng yuè luò jiē xuán  
lǎo sēng xiào qǐng   zuì méi tái nòng shū yǐng  
xǐng lái shān qián   zhōu lǎo shù fēi xuě tiān  
cuì shēng jiāng dòng   lán bǐng zhú hún mèng