寶鏡吟

宋代 柴元彪
荊山已童若耶涸,若耶可采山可鑿。 金精少皞不敢秘,鑒壞飛就歐冶錯。 祝融煽焰千丈芒,玄冥洗光萬里爍。 冷侵鸞鏡影自舞,泓澈鬼神膽欲落。 圓象曜靈絳氣浮,玉台懸處風颼颼。 山人一玩一心駭,毛骨竦豎難佇留。 直徵千金應我賣,拂拭高堂向人掛。 我行鏡中人亦行,我拜鏡中人亦拜。 向前試問鏡中人。一我何緣有兩身。 知是傍人知是我,一笑問君誰假真。 人在鏡中亦一笑,惟我與君同一照。 照人照我休照形,照出人心方是明。
jīng shān tóng ruò   ruò cǎi shān záo  
jīn jīng shǎo hào gǎn   jiàn huài fēi jiù ōu cuò  
zhù róng shān yàn qiān zhàng máng   xuán míng guāng wàn shuò  
lěng qīn luán jìng yǐng   hóng chè guǐ shén dǎn luò  
yuán xiàng yào líng jiàng   tái xuán chǔ fēng sōu sōu  
shān rén wán xīn hài   máo sǒng shù nán zhù liú  
zhí zhēng qiān jīn yīng mài   shì gāo táng xiàng rén guà  
xíng jìng zhōng rén xíng   bài jìng zhōng rén bài  
xiàng qián shì wèn jìng zhōng rén yuán yǒu liǎng shēn    
zhī shì bàng rén zhī shì   xiào wèn jūn shuí jiǎ zhēn  
rén zài jìng zhōng xiào   wéi jūn tóng zhào  
zhào rén zhào xiū zhào xíng   zhào chū rén xīn fāng shì míng