包家山看桃花

宋代 胡仲弓
春風吹到小桃根,便覺仙凡有路分。 紫氣直衝文德殿,彩霞隔斷武陵源。 錦官城向山頭出,玉蹕聲從天上聞。 一見圜丘懷故土,令人寂寞暗銷魂。
chūn fēng chuī dào xiǎo táo gēn   biàn 便 jué xiān fán yǒu fēn  
zhí chōng wén diàn 殿   cǎi xiá duàn líng yuán  
jǐn guān chéng xiàng shān tóu chū   shēng cóng tiān shàng wén  
jiàn yuán qiū huái   lìng rén àn xiāo hún